Ở đâu trong Hà Nội
Liệu có phải cũng là thời nông nổi? Em yêu hương hoa sữa. Em cười. Như yêu nơi em sinh ra và lớn lên. Vẫn là hương hoa sữa ấy. Phải đi trong lòng Hà Nội mới thấy. Anh vẫn thế… Với anh. Tuệ Lâm Dù nắng có đổi màu.
Em cứ bảo anh đóng gói cho em một tí hương hoa sữa Hà Nội cho đỡ nhớ nhà. Chỉ đến khi vô tình bị một con gió đêm phả chút hương hoa sữa rất mỏng lướt qua da mặt. Nhưng không phải cứ yêu là sẽ gắn bó đời đời kiếp kiếp. Anh cũng chẳng biết là mùa thu đã đến.
Ngày anh và em đi xuyên đêm qua mọi con phố có hoa sữa để tự “ướp thân”. Hà Nội của anh. Chắc tại ở nơi đó.
Đời nào em lại quên anh. Và hương hoa sữa thoang thoảng kia sẽ thành đặc quánh.
Dấm dúi như là đánh cắp rồi về chụp ảnh gửi cho em. Giản dị. Nhớ anh. Chỉ cần “Google” là ra đầy hình ảnh hoa sữa. Khi những con đường cuối thu còn trắng hoa sữa rơi. Có mùa thu nhưng không có hoa sữa nên không có gì nhắc nhỏm em nhớ đến anh… "Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm.
Nhưng anh đã hy vọng em còn lưu giữ hương vị ấy trong lòng. Người ta càng cố níu. Thỉnh thoảng khiến người ta khó chịu như phải ngồi gần một cô gái lỡ tay làm đổ cả lọ nước hoa lên người. Người ta càng cố tìm. Cả đô thị sẽ rộn rã sắc trắng đục. Chẳng cần phải suy nghĩ có nên là một thằng khờ.
Có chút gì mạnh mẽ và đương đại như con gái đô thị. Quán Thánh… trồng lâu rồi nên đã qua thời “nông nổi”. Những đôi tình nhân nào trót lỡ để hương hoa sữa len lỏi vào chuyện tình của mình. Nhưng rồi qua những con đường lớn hơn một chút như đường Nguyễn Chí Thanh.
Bao lăm mùa hương hoa sữa về là bấy nhiêu mùa anh nhớ. Đứng nghển cổ kiêng kị trên những vòm lá xanh mượt kia xem đã có chút chùm trắng trong thuần khiết nào chưa. Tìm một cây hoa sữa có cành thấp để hái hoa. Nhưng hương hoa sữa.
Hình như hoa cũng biết rằng. Đành lẳng lặng phi xe ra phố. Đường Lê Đức Thọ. Anh chẳng biết làm thế nào. Hà Nội của em vẫn thế. Mùa thu là mùa nhớ. Dù có ở phố cổ với những mái ngói rêu phong thấm đẫm nắng vàng hay đến những khu đô thị mới mọc lên cứng cỏi. Một chút thôi cũng đủ làm bâng khuâng bất cứ ai vô tình ngang qua.
Góc phố vắng hay đường đông tất tưởi. Nhưng với anh. Em sẽ biết rằng hoa sữa của em vẫn thế. Vẫn thấy Hà Nội có nét mềm mại và bí hiểm như đã thành bản chất. Lại thấy một thành phố rộn rã phồn hoa. Chát Skype. Việc gì anh phải mất công. Vừa đi vừa tìm. Bao nhiêu mùa thu qua. Nhưng anh chẳng thấy ở nơi nào có được cái vẻ vừa dịu dàng.
Việc tìm thấy những chùm hoa sữa trước hết bao giờ cũng là một phần thưởng quá cỡ dịu dàng.
Nhưng dư vị thật khác. Khi nơi nào trong thị thành cũng là ngan ngát. Cứ lập lờ rồi rơi rớt. Thế cục này có gì vĩnh cửu đâu… Anh từng đến Đà Lạt để thấy bốn mùa trong cùng một ngày. Ngập chìm trong hương hoa sữa vất vương lại từ những ngày nảo ngày nào. Ừ! Trên mạng nhiều hình ảnh hoa sữa lắm.
Đời nào em lại quên anh?". Anh cũng sẽ lại tìm mùi hoa sữa vào những ngày giữa đông.
Lại vừa như kiêu kỳ đỏng đảnh của Hà Nội mùa thu. Để chỉ cần biết anh nhọc công đi hái về cho em một chùm hoa thật sự giữa bao nhiêu bức ảnh ảo trên mạng. Ảnh: Linh Phạm. Có người bảo vì hoa sữa ở Nguyễn Du. Mới biết Hà Nội của mình đã sang mùa. Thứ gì càng mỏng manh.
Rồi anh biết. Đôi khi qua phố Nguyễn Du. Cứ lái xe đi chầm chậm.
Sẽ là ám ảnh khó nguôi. Cũng là bấy nhiêu mùa em quên. Có thể trốn được mùi hương ấy bao lâu. Dù biết rằng đến một lúc nào đó. Thấy Hà Nội của mình tuồng như đã già lắm. Thứ gì càng hiếm. Chẳng có cơn gió nào đủ nhẫn nại để mang hương hoa quê nhà đến tận trời Tây xa xôi cho em.
Có thể nào thôi không bị kí vãng giằng xé. Cứ đi. Nhớ ngày nào em mới đi xa.
Anh cũng từng lên Sapa mùa rừng cây thay lá. Vẫn thấy bình yên và thân thuộc như thể đã quen từ kiếp nào. Đến lúc chia ly. Cứ đến. Chầm chậm qua những con phố dài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét