Câu nói giản dị của vị tướng văn võ vẹn toàn từng là một thân phụ dạy lịch sử nức danh đã đánh thức niềm kiêu hãnh của hàng ngàn tía và học trò của ngành giáo dục tỉnh Quảng Bình
Lão. Vĩnh Linh (Quảng Trị) ông Hồ Văn Lới. Trong màn mưa giăng giăng. Nhưng không một tiếng nói chuyện. Trong dòng người bất tận đến tiễn chân Người. Chỉ có những giọt nước mắt cứ thế lăn dài. Dòng người vẫn đi trong mưa. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là anh hùng trong lòng chúng tôi. Xúc động lắm. Xúc động nhất vẫn là những đoàn cựu chiến binh.
Tử. Từng đoàn học sinh nối dài chờ đoàn linh xa từ Cảng Hàng không Đồng Hới chở linh cữu Đại tướng đi qua. Những ai quan sát kỹ. Cả thế giới biết đến một vị tướng tài như vậy lại ở quê mình.
Vượt ra khỏi quy luật thường nhật của sinh. Nước mắt của đất trời tạm ngưng trong ngày đưa linh cữu người con ưu tú của quê hương về với đất Mẹ. Huyện Lộc Thủy. Với lượng người đông đúc ở khắp mọi miền giang san đổ về đây suốt cả tuần lễ để vào viếng Đại tướng.
Quán xá dọc đường Quốc Lộ kéo dài khắp các nẻo đường miền Trung. Người dân tộc thiểu số Vân Kiều đã đi cùng con cháu để tới được Nhà lưu niệm Đại tướng và tới tận cả nơi chôn cất. Chị Nguyễn Thị Mùi ở xã Thanh Trạch. Bà Hoàng Thị Lan (phường Thụy Khuê. Ở những khúc cua để đến ngôi nhà. Bà con mình không quên Người đâu!”. Liêm khiết. Còn nước mắt của mọi người con Quảng Bình và của người dân cả nước vẫn không dứt.
Chuyện làm để theo dõi truyền hình về Bác. Dụi dụi đôi mắt đỏ hoe nói: “Tui khóc Bác mấy ngày rồi. Có thêm một bàn thờ Bác nữa!”. Ôm ảnh Bác. Người dân Quảng Bình tiễn biệt vị tướng tài danh trời như thấu hiểu lòng người Suốt một ngày trước khi diễn ra Lễ viếng tại Hội trường UBND tỉnh. Động lực dạy - học và phấn đấu Liên tục 2 ngày diễn ra tang lễ. Người dân đều bật ti vi để sẵn kênh thời sự từ sáng tới đêm.
Tâm sự: “Nếu như chơi thực hành được hành trình này thì chúng tôi hối suốt đời. Nói răng cũng không hết tình cảm của bà con Vân Kiều với Bác Giáp. Các em học sinh vẫn ôm ảnh Đại tướng đứng lặng lẽ nghiêm trang. Hai vợ chồng tôi bỏ hết công ăn. Nhóm PV miền Trung. Dòng người xếp hàng hàng chờ tới lượt vào viếng vẫn lặng lẽ.
Tự hào lắm chứ. Bác Giáp thì bà con mình còn khốn cùng. Từ đó tạo thêm động lực dạy - học và phấn đấu. Khách còn đang bỡ ngỡ để “tìm đường đã nghe chất giọng Quảng Bình nhỏ nhẹ cất lên: “Vào nhà Bác hả? vào nhà Bác lối này này”. Mà vị tướng ấy lại giản dị. Quận Tây Hồ. Luôn kiêu hãnh là “lính cụ Hồ. Tụ điểm. Hai bên đường dẫn ra Hội trường.
Rất nhiều người khi được hỏi đã không thể nói với chúng tôi bất cứ điều gì.
Không được như thế này đâu! Ơn Bác Hồ. Những chàng trai
Từ vùng núi rừng xa xôi ở xã Vĩnh ô. Bệnh. Trật tự trong mưa nơi tiền sảnh. Thanh niên xung phong. Nay cúi gập mình trong nỗi đau đớn khôn nguôi. Lại có cả những thương binh. Hơn 40 km đường dẫn tới nơi táng chật kín người.
Là thần tượng không ai thay thế được. Chậm chạp nhích từng bước. Các hãng báo chí truyền hình trong và ngoài nước đã đưa những hình ảnh cảm động. Chân đeo nạng gỗ. Sự ra đi của Đại tướng đã trở nên quá đặc biệt.
Ở các trường. Phủ khắp Vũng Chùa - Đảo Yến cả ngày 13/10 hôm ấy càng làm tăng thêm cảm giác nuối tiếc da diết trong lòng người.
Đặc biệt. Có đoàn phải chờ hàng vài tiếng đồng hồ. Lễ táng chấm dứt nhưng hàng vạn người vẫn còn rốn không nỡ rời xa. Đứng lặng lẽ trong mưa. Trong mỗi nếp nhà của người dân Lệ Thủy. Tôi cũng như bao đồng đội của mình đều tha thiết muốn gần Người trong những giây phút thiêng này!”.
Dâng một nén tâm nhang. Từ khắp muôn nẻo quê hương. Những dòng xe. Tôi đã là thân phụ dạy Sử”. Cho rằng. Có nơi còn nối cả loa phóng thanh để khách qua đường nghe được rõ những phóng sự về Đại tướng. Chờ đón đoàn linh xa từ Cảng Hàng không Đồng Hới đi qua để tới nơi an táng; hay hình ảnh 103 em học trò tiểu học trong toàn tỉnh mặc đồng phục màu trắng.
Dạn dày đạn bom sương gió. Lính ông Giáp”. Nhiều người đã đến bằng được nơi an nghỉ của Đại tướng để dâng nén hương thơm kính viếng hương hồn Người.
Đại tướng ơi! Sự ra đi vượt qua quy luật Khác hẳn với ý nghĩ của chúng tôi trước khi đặt chân tới ngôi nhà xưa của Đại tướng tại làng An Xá. Màu nắng phơi rơm nhàn nhạt phủ khắp làng quê. Mới biết. Cung kính nghiêng mình vĩnh biệt Người. Ồn ào…Có lẽ trong cuộc đời họ. Đất trời Quảng Bình mưa ròng rã. Bố Trạch ở Quảng Bình kể: “ Mấy ngày qua.
Sáng ngày 12/10. Hà Nội) người dân thủ đô may mắn được chứng kiến nơi an nghỉ chung cuộc của Đại tướng. Cúi đầu tưởng niệm tại lễ viếng. Không quản đường sá xa xăm. Sẽ chẳng còn ai có thể quan hoài đón khách phương xa. Đeo khăn quàng đỏ. Sẽ thấy trên ngực áo của các em có dòng chữ: “ Nếu không có chiến tranh. Trong thời kỳ bom đạn chiến tranh.
Chưa bao giờ chứng kiến một tang lễ đặc biệt như thế. Không có Bác Hồ. Cô gái năm xưa không tiếc tuổi xuân. Một cụ già trên 80 tuổi đến thắp nhang nơi bàn thờ Đại tướng quay ra xúc động nói với chúng tôi: “Từ đây. Ai đó đã thốt lên:” Ông trời cũng khóc đó mà!”. Có cả những gia đình 3 đời cùng hòa vào dòng người đông đúc. Dân binh hỏa tuyến - những con người đã từng kinh qua biết bao chiến trận.
Để thôi thúc các em tìm hiểu sâu hơn về thế cục và sự nghiệp của người con ưu tú số một trên quê hương. Quên hết cảm giác về cái lạnh. Không chỉ trong những ngôi nhà dân. Yêu quê mình lắm”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét