Đi làm ăn xa vừa kiếm được nhiều tiền hơn, vừa đỡ khó nhọc hơn làm ruộng do vậy nhiều nông dân đã không ngần ngại trường đoản cú đồng ruộng ra đi. Nhằm đầu tư cho nông nghiệp, về mặt chủ trương, chính sách, chúng ta đã có Nghị quyết về nông nghiệp, nông dân, nông thôn của Đảng, có chương trình, đích quốc gia xây dựng nông thôn mới của quốc gia, có chính sách tín dụng, tạm trữ lúa gạo, tương trợ cho nông dân của Chính phủ.
Chủ trương, chính sách, tiền vốn rất quan yếu nhưng sẽ là không đủ nếu thiếu đầu tư trực tiếp đến người nông dân.
Vì đầu tư không trúng, không trực tiếp bởi thế dù năng suất nông phẩm tăng cao nhưng đời sống người dân cày vẫn không được cải thiện là mấy, trong khi các doanh nghiệp thì lãi lớn. Nhiều hộ gia đình cả ông bà, bác mẹ, con cái đi làm ăn xa, cả năm thậm chí vài năm mới về. Tìm hiểu ở một địa phương thuần nông thuộc đồng bằng Bắc Bộ, được biết ngay sau thu hoạch lúa, lực lượng cần lao chính tại địa phương lại lên thành thị làm đủ mọi nghề kiếm sống.
) Cho thích hợp với thực tại. Từ đó "giữ chân" người dân cày với đồng ruộng, giúp họ có cuộc sống ổn định, không ngừng vươn lên nâng cao năng suất lao động, làm giàu cho bản thân và đóng góp cho tầng lớp. Tuy nhiên, các chính sách ưu đãi ấy là chưa đủ hoặc chưa phát huy hết hiệu quả khi đến đời sống của người nông dân.
Nhiều hộ nhận khoán cả mẫu ruộng nhưng hàng chục năm nay đã thuê người khác làm. MINH TIÊN. Từ đó, điệp khúc "được mùa rớt giá, được giá mất mùa" luôn ám ảnh người dân, khiến họ nản, mỏi mệt dẫn đến một bộ phận đã quay lưng lại với ruộng đồng.
Việc giỗ chạp, hiếu hỉ, lo học hành cho con cái chỉ do một vài đứa ở nhà phụ trách. Nhưng thực tại nông dân trực tiếp sinh sản ra nông phẩm thu nhập lại rất thấp, trong khi các tầng nấc trung gian thì lại hưởng lợi rất cao.
Hiện nay, ngành nông nghiệp nước ta đã được đầu tư khá nhiều cả về cơ chế, chính sách, tiền vốn và khoa học kỹ thuật. Bên cạnh đó, dân cày đang cần sự chung tay vào cuộc của các tổ chức tín dụng, hội đoàn, tập thể để tham vấn, giúp đỡ họ phát triển các mô hình nông nghiệp hợp, ổn định. Để dân cày gắn bó với đồng ruộng, theo các nhà khoa học và quản lý, chúng ta cần làm tốt hai việc: quốc gia cần đầu tư khoa học, công nghệ cho người dân bằng giống, phân bón, thuốc bảo vệ thực vật, ứng dụng trực tiếp vào sinh sản nông nghiệp và giúp nông dân tiêu thụ sản phẩm nông nghiệp với giá tốt nhất duyệt y việc tổ chức lại sản xuất hiện đại, hiệu quả (phát triển doanh nghiệp, liên kết, đầu tư tiền vốn.
Từ một quốc gia thiếu lương thực, năm 2012 Việt Nam đã vươn lên xuất khẩu được gần tám triệu tấn gạo, tổng kim ngạch xuất khẩu các mặt hàng nông phẩm thu được hơn 27 tỷ USD. Cán bộ địa phương luôn trằn trọc, muốn người dân bám ruộng, bám làng chỉ có cách độc nhất vô nhị là giúp họ ổn định thu nhập ngay trên chính mảnh ruộng của họ mà thôi; nhưng chỉ có thế mà sao cứ phải loay hoay, khó khăn quá.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét